Con học xa nhà: Nỗi nhớ và những lo toan của tôi

11/07/2026 · 6 lượt xem · Đời sống

Con học xa nhà: Nỗi nhớ và những lo toan của tôi

Chàng trai đa cảm

Chàng trai đa cảm

Nhà sáng tạo nổi bật

Thành viên chia sẻ bài viết trên Thành Luân Blog.

15 bài đã đăng208 lượt xem

Có lẽ, không có cảm xúc nào phức tạp và đa chiều như khi chứng kiến con cái tôi trưởng thành, đủ lông đủ cánh để rời xa tổ ấm. Khoảnh khắc ấy, đối với tôi, vừa là niềm tự hào khôn xiết, vừa là một nỗi buồn man mác, xen lẫn chút lo lắng không tên. Con đi học xa nhà – chỉ một câu nói thôi mà gói trọn biết bao nhiêu tâm tư của một người làm cha, làm mẹ.

Ngày con rời đi: Khoảnh khắc nghẹn ngào

Tôi vẫn nhớ như in cái ngày con tôi xách vali lên đường. Ngôi nhà bỗng trở nên chật chội hơn bao giờ hết với những món đồ lỉnh kỉnh, những lời dặn dò không dứt, và cả những ánh mắt lưu luyến. Tôi cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, nở nụ cười thật tươi để con yên tâm, nhưng sâu thẳm bên trong, trái tim tôi như thắt lại. Từng món đồ được con xếp gọn gàng vào vali, từng lần con quay lại nhìn tôi, tôi biết, một chương mới trong cuộc đời con đã bắt đầu, và cũng là một chương mới trong cuộc đời làm cha mẹ của tôi.

Khi cánh cửa xe buýt đóng lại, mang theo hình bóng con khuất dần, tôi đứng đó, một tôi giữa khoảng sân trống trải. Sự im lặng đột ngột bao trùm lấy không gian. Chiếc bàn ăn bỗng rộng thênh thang, phòng con bỗng lạnh lẽo hơn thường lệ. Lúc đó, tôi mới thực sự cảm nhận được một phần của tôi đã rời đi, mang theo cả tiếng cười, sự ồn ào và cả những nỗi bận tâm thường nhật.

Nỗi nhớ không tên và những lo lắng thường trực

Những ngày đầu tiên con đi học xa, cảm giác trống vắng là điều không thể tránh khỏi. Tôi thường xuyên nhìn vào chiếc điện thoại, chờ đợi một tin nhắn, một cuộc gọi. Bất cứ tiếng chuông nào cũng khiến tôi giật tôi. Tôi nhớ những bữa cơm có tiếng con líu lo, nhớ những câu chuyện vụn vặt con kể sau một ngày dài ở trường, nhớ cả những lúc phải nhắc nhở con học bài, dọn phòng.

Nỗi nhớ ấy không chỉ là sự thiếu vắng về thể xác, mà còn là nỗi nhớ về những thói quen, những kỷ niệm. Tôi thường vô thức đi ngang qua phòng con, nhìn vào căn phòng giờ đây ngăn nắp đến lạ, và thấy lòng tôi chùng xuống. Những bức ảnh con chụp từ xa, những dòng trạng thái con đăng trên mạng xã hội trở thành cầu nối duy nhất, giúp tôi hình dung về cuộc sống mới của con.

Bên cạnh nỗi nhớ, lo lắng cũng là người bạn đồng hành không thể thiếu. Tôi lo con ăn uống có đủ chất không, có bị ốm không khi thời tiết thay đổi. Tôi lo con có hòa nhập được với bạn bè mới không, có gặp khó khăn gì trong học tập không. Tôi lo con có biết tự chăm sóc bản thân, quản lý tiền bạc, và đối phó với những cám dỗ của cuộc sống xa nhà không. Mỗi khi nghe tin tức về dịch bệnh, tai nạn ở thành phố con đang ở, tôi lại thấp thỏm không yên.

Ảnh minh họa cho bài viết

Học cách buông bỏ và tin tưởng

Dần dần, tôi nhận ra rằng tôi cần phải học cách buông bỏ. Con đã lớn, đã đến lúc con phải tự tôi trải nghiệm, tự tôi vấp ngã và tự tôi đứng dậy. Nhiệm vụ của tôi giờ đây không còn là che chở từng chút một, mà là trở thành một điểm tựa vững chắc từ xa, một người lắng nghe và đưa ra lời khuyên khi con cần.

Tôi học cách tin tưởng vào những gì tôi đã dạy con, tin tưởng vào sự lựa chọn và bản lĩnh của con. Những cuộc gọi FaceTime định kỳ, những tin nhắn hỏi thăm ngắn gọn nhưng ấm áp trở thành sợi dây kết nối quý giá. Tôi cố gắng không hỏi quá nhiều, không kiểm soát quá chặt, mà để con có không gian riêng để thở, để trưởng thành. Thấy con dần tự lập, biết cách giải quyết vấn đề, biết cách vượt qua khó khăn, tôi lại thấy tự hào và an lòng hơn rất nhiều.

Con đi xa, nhưng tình yêu thương luôn ở lại

Hành trình con học xa nhà là một thử thách không chỉ với con mà còn với cả tôi. Nó dạy tôi về sự kiên nhẫn, về lòng tin, và về một tình yêu thương vô điều kiện. Dù con ở đâu, dù con làm gì, con vẫn mãi là đứa con bé bỏng trong trái tim tôi. Ngôi nhà này vẫn luôn là tổ ấm, là nơi con có thể quay về bất cứ lúc nào, để được ôm ấp và sẻ chia.

Nếu bạn cũng đang có con đi học xa nhà, hãy tin tưởng vào con, và hãy tin tưởng vào chính tôi. Chúng ta đã làm rất tốt vai trò của tôi, và giờ là lúc để con sải cánh. Nỗi nhớ và lo lắng là điều tự nhiên, nhưng hãy để chúng trở thành động lực để chúng ta yêu thương và trân trọng hơn nữa những khoảnh khắc quý giá khi con ở bên.