Khối thuốc nổ mang tên "Sự chuyên nghiệp"
Có những ngày, không khí trong văn phòng đặc quánh lại, ngột ngạt đến khó thở. Chẳng phải vì điều hòa hỏng, mà vì một email lạnh lùng, một lời quở trách vô lý, hay một núi công việc đổ sập xuống bàn lúc 5 giờ rưỡi chiều.
Đã bao nhiêu lần, bạn ngồi đó, mắt dán chặt vào màn hình máy tính nhưng não bộ thì đã trống rỗng? Bạn cảm nhận rõ nhịp tim mình đang đập thình thịch, máu nóng dồn lên mặt râm ran. Hai bàn tay dưới gầm bàn vô thức nắm chặt lại thành nắm đấm, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến rướm máu.
Ngay khoảnh khắc ấy, trong đầu bạn là một thước phim hành động quay chậm. Bạn tưởng tượng mình đứng phắt dậy, đẩy ngã chiếc ghế xoay. Bạn tưởng tượng mình bước thẳng đến trước mặt người đang đứng mắng mỏ mình kia, hất tung xấp tài liệu lên không trung và vung một cú đấm thật mạnh để xả hết mọi uất ức, mọi bất công và mọi sự dồn nén bấy lâu nay. Chỉ một giây "bụp" thôi, để cho họ biết rằng mình cũng là con người, cũng có giới hạn, cũng biết tổn thương và phẫn nộ.
Nhưng rồi...
Tiếng chuông tin nhắn điện thoại báo cước phí internet tháng này. Hình ảnh tờ hóa đơn tiền nhà, tiền điện, tiền nước lướt qua tâm trí. Chữ "Trách nhiệm" to đùng rơi phịch xuống đôi vai đang gồng lên vì giận dữ.
Nắm đấm từ từ nới lỏng. Hơi thở sâu cố gắng rít vào lồng ngực. Bạn chớp mắt, nuốt cục tức đắng ngắt trôi tuột xuống dạ dày, biến nó thành một khối ung nhọt vô hình. Bạn mỉm cười, một nụ cười gượng gạo và méo mó nhất có thể, gõ lên bàn phím ba chữ: "Vâng, thưa sếp".
Không phải vì chúng ta hèn nhát. Chỉ là cái giá của sự bùng nổ thực tế quá đắt đỏ. Chúng ta bị mắc kẹt giữa cái tôi muốn vùng lên và guồng quay sinh tồn của cuộc sống trưởng thành. Và thế là, chúng ta lại tiếp tục ngồi đó, mang hình hài của một nhân viên mẫn cán, nhưng mang trái tim của một quả bom nổ chậm bị rút mất kíp nổ, đếm ngược từng ngày để tìm một lối thoát thực sự cho riêng mình.
Dù cảm xúc này là hoàn toàn chính đáng, nhưng bạn hãy nhớ rằng bạo lực hay việc phá vỡ các quy tắc chuyên nghiệp sẽ chỉ mang lại rắc rối pháp lý và ảnh hưởng tiêu cực đến chính sự nghiệp của bạn.
Hãy cho phép bản thân được nghỉ ngơi một chút. Đi dạo vài vòng, hít thở sâu, hoặc tâm sự với một người bạn đáng tin cậy để xả bớt năng lượng tiêu cực. Nếu môi trường làm việc đã trở nên quá độc hại và bào mòn sức khỏe tinh thần của bạn đến mức này, có lẽ đây là lúc thích hợp để bạn âm thầm cập nhật lại CV và tìm kiếm một bến đỗ mới, nơi bạn được tôn trọng và đối xử công bằng hơn.